CUỘC SỐNG MUÔN MÀU, MUÔN VẺ

Khoảnh khắc ấy, mình chợt nhận ra rằng thế giới ngoài kia rộng lớn hơn rất nhiều so với những gì mình biết. Những điều mình tin là “đúng”, là “chuẩn mực”, hóa ra chỉ là một góc nhìn hạn hẹp được hình thành từ trải nghiệm của bản thân. Và từ khoảnh khắc nhận ra ấy, mình bắt đầu chạm vào những màu sắc mới, vẻ đẹp mới của cuộc sống.

Khi hiểu rằng cuộc sống muôn màu muôn vẻ, mình dần học cách buông bỏ thói quen phán xét. Mình không còn vội vàng cho rằng người khác sai chỉ vì họ khác với mình, không còn cố muốn ép thế giới phải vận hành theo khuôn mẫu quen thuộc của bản thân và đau khổ khi nó không vận hành như ý. Thay vào đó là sự tò mò, là những lúc ngộ ra “À, hóa ra còn có cách sống như vậy.” Hay đơn giản chỉ là một tiếng “Ồ” thuần khiết trước những điều vừa được khám phá.

Chính sự nhận thức về giới hạn của bản thân đã nuôi dưỡng trong mình sự khiêm nhường. Mình hiểu rằng mình biết rất ít, và điều đó không đáng xấu hổ. Ngược lại, nó mở ra cơ hội để học hỏi, để lắng nghe, để hiểu biết hơn và để tôn trọng sự khác biệt giữa người với người. Mỗi con người, mỗi nền văn hóa gia đình, vùng miền hay đất nước, mỗi lựa chọn sống đều là một gam màu đẹp góp phần tạo nên bức tranh cuộc sống rực rỡ.

Từ đó, với mình, hành trình sống không còn là cuộc chạy đua để khẳng định giỏi - dở hay đúng - sai, mà trở thành hành trình thưởng thức, cảm nhận niềm vui với những phát hiện nhỏ bé, với cảm giác ngỡ ngàng trước cái đẹp của sự đa dạng. Mỗi lần nhận ra một “màu” mới của cuộc sống, mình lại thấy mình rộng mở thêm một chút, mềm mại hơn, và bình an hơn.

Cuộc sống thật sự muôn màu muôn vẻ khi mình cho phép mình nhìn thấy nó như thế. Khi mình bắt đầu khám phá với tâm thế cởi mở, đón nhận bằng sự tôn trọng, và sống chậm lại để cảm nhận.

Hình copy từ: https://quantrimang.com/cuoc-song/stt-ve-cuoc-song-muon-mau-172738